Dí chim chén con em gái kế bím múp không lông

Trời mưa lất phất, những hạt nước nhỏ tí tách rơi trên mái tôn, vang lên đều đều như một bản nhạc buồn giữa ngày thu se lạnh. Ngực cô căng mọng đầy sữa, không mặc áo lót, núm vú in hằn qua lớp áo thun mỏng màu trắng, rung nhẹ mỗi khi cô cử động, vòng eo tròn trịa ẩn dưới chiếc quần lửng vải mềm ôm sát, làn da trắng hồng phơn phớt mồ hôi, tóc dài buộc cao lòa xòa vài sợi dính vào cổ ướt át. Nam cũng đứng dậy, thì thầm với Thư, “Lần sau anh sẽ làm em sướng hơn, em không thoát được đâu,” rồi rời đi, để lại cô đứng đó, lòng rối bời vì suýt bị bắt quả tang và còn vì chút gì đó tiếc nuối không thể diễn tả thành lời được. Cô giật mình, ngẩng đầu nhìn về phía cửa, tay run run đặt khăn xuống bàn.